Tại sao người ta lại hay nói "Lấy chồng như một canh bạc, được ăn cả ngã về không" mông lung như thế mà sao vẫn "phải lấy" hay là vì câu " Sống phải có đôi có cặp" nên cũng đành đâm đầu đi đánh bạc.
Tôi thấy lấy chồng chẳng phải đang hi sinh quá nhiều ư? Tôi đánh mất khoảng thời gian tự do của mình để chăm lo cho gia đình. Mất thời gian ngủ nướng để dậy sớm nấu đồ ăn sáng. Không la cà, không lề mề, phải tranh thủ thời gian đi làm, dọn nhà, nấu cơm, giặt giũ....Hơn thế nữa tôi thay vì chăm sóc và dành yêu thương cho mẹ tôi thì giờ phải yêu thương và chăm sóc mẹ chồng. Không phải tôi nghĩ rằng hai tiếng " mẹ chồng" luôn không tốt tôi vẫn chắc chắn một suy nghĩ rằng nếu có ngày tôi lấy chồng và ở với mẹ chồng thì tôi vẫn sẽ yêu thương và chăm sóc như đối với mẹ mình, tôi không ghét điều đó.
Nhưng cái tôi đang thắc mắc ở đây là tại sao mẹ tôi sinh tôi ra là con gái đã nuôi nấng tôi vất vả thật nhiều, nhưng nếu hết năm 26 tuổi lúc đó chắc tôi cũng tạm ổn định mà chưa làm được gì cho mẹ tôi. Vậy mà tại sao khi tôi lấy chồng lại phải xa mẹ phải về nhà chồng để chăm sóc lo lắng cho bố mẹ chồng? Vậy mẹ tôi thì sao, mẹ tôi những lúc đó như thế nào? Bố mẹ chồng sinh chồng ra thì anh ấy phải có trách nhiệm chăm sóc là điều quá đúng rồi vậy sao không đặt vào vị trí tôi là con gái của mẹ lại không thể bên mẹ, lo lắng cho mẹ chỉ vì đi lấy chồng?
Tôi thấy thật không đúng, nên tôi vẫn cứ dương dương tự nhắn nhủ bản thân rằng đừng lấy chồng, tôi không mong một cuộc sống như thế. Trong khi tôi đang nấu món ăn mà mẹ chồng tôi thích mà lại nghĩ trong đầu rằng mẹ tôi lúc này không biết có được mấy món trên mâm cơm.
Tôi cũng biết rằng tôi chẳng thế chống lại những việc mà bao đời nay vẫn tiếp diễn như thế, chắc chắn một lúc nào đó tôi cũng chấp nhận và là một trong những nạn nhân của canh bạc kia thôi.
Hì hì mà bây giờ còn nói được thế này thì cứ nói hì hì ^^