Mình ra trường được một năm, nhảy việc ba nơi, công việc văn phòng ngày tám tiếng.
Cuộc sống của hầu hết những cô gái như mình được mặc định là : Tốt nghiệp - Đi làm - Tích góp chút đỉnh - Lấy chồng - Sinh con - Ổn định cuộc sống. Mình vốn đang đi rất bình yên trên một con đường được vạch sẵn như vậy.
Nhưng rồi khi mình bắt đầu viết blog như một công việc part time và quen khá nhiều bạn nước ngoài. Cách họ suy nghĩ, cách họ sống hết mình cho cuộc đời của họ khiến mình phải nhìn lại bản thân.
Niềm khao khát được làm một điều gì đó khác dần được tích tụ ngày qua ngày, từng chút một. Rồi vào một buổi tối cuối tuần nào đó, một người bạn gửi cho mình hai tấm ảnh, một là Machu Picchu ở Peru, hai là Uyuni De Salida ở Bolivia.
Đẹp bàng hoàng.
Đột nhiên tự hỏi bản thân rằng liệu mình có đi trên con đường mà người khác vẽ ra mãi được hay không?
Mình đâu có muốn sống yên bình đến mức tẻ nhạt như thế đâu. Tuổi 24 tội nghiệp bao nhiêu khi cứ chôn chân ở văn phòng. Tự nhiên thấy mình nghèo, không phải nghèo tiền bạc mà là nghèo tầm nhìn, nghèo trải nghiệm.
Nghĩ thế một đêm.
Tim đập nhanh vì sự thôi thúc phải đi.
Đi thật xa.
Và thế là Nam Mỹ - nơi nằm ở nửa kia của thế giới - nghiễm nhiên trở thành điểm đến cho hành trình bồng bột của tuổi 24.