Bài này mình viết để tham gia cuộc thi viết truyện ngắn do tổ chức.
Nếu mọi người muốn tham gia có thể đọc chi tiết tại đây
Tôi bước rệu rạo về nhà với những bước chân nặng nề. Hôm nay quả là một ngày vất vả. Công việc, con cái rồi gánh nặng kinh tế gia đình làm tôi mệt mỏi quá.
Đã mấy tháng nay một mình tôi phải lo toan cuộc sống gia đình. Đây là giai đoạn vất vả vì chồng tôi đang gặp khó khăn trong công việc.
Lê lết về tới nhà. Các con lao ra ôm lấy mẹ :" Mẹ về rồi, mẹ về rồi". Nhưng đáp lại chúng chỉ là những lời lạnh lùng của tôi ." Tránh xa mẹ ra. Hôm nay mẹ rất mệt. Đừng đụng vào mẹ". Bọn trẻ ngây thơ không hiểu chuyện gì. Chúng chỉ biết rằng khi nào mẹ nói những câu như thế thì tốt nhất là đi ra chỗ khác chơi.
Vì biết vợ vất vả nên đôi khi chồng tôi cũng cố gắng bù đắp bằng những lời nói nhẹ nhàng hay cử chỉ quan tâm đến vợ. Nhưng vốn là người hay cả nghĩ, nên trong đầu tôi lúc nào cũng đầy ắp những suy nghĩ vẩn vơ. Nên đôi khi tôi thấy chồng hơi phiền phức. Thi thoảng nghe chồng tâm sự, nói chuyện tôi cứ trả lời qua loa cho xong.
Đang ngồi nghĩ mông lung về công việc chiều nay. Chồng tôi nhẹ nhàng lại gần rồi bảo " có khi tháng tới anh kiếm được một khoản cũng kha khá đấy."
Lúc đấy tâm trạng tôi thay đổi, mừng ra mặt. Rồi cả buổi trưa hôm đấy cả hai không ngủ, ngồi bàn tính khi có tiền nhà mình sẽ mua cái này, sắm cái kia. Vợ thì bảo " Em tính làm cái rèm trước, vì buổi trưa ngủ cho nó đỡ chói mắt", chồng thi bảo " Rồi sắm cái điều hòa cho bọn trẻ con nữa chữ, mùa hè đến rồi, nóng làm sao chúng nó ngủ được". Rồi buổi chiều, vừa nấu cơm vừa ríu rít nói chuyện . Rồi buổi tối rủ nhau đi bộ tập thể dục.
Rèm chưa có, điều hòa chưa có. Nhưng cả ngày hôm đấy và những ngày sau nữa. Không khí gia đình tôi tự nhiên trở nên khác hắn. Đã lâu rồi cái không khí hạnh phúc, ấm cúng đấy mới tràn ngập trong không gian ngôi nhà trung cư chật chội này.
Tôi trở nên nhẹ nhàng với chồng con hơn. Vì thế bọn trẻ cũng cảm thấy vui vẻ , tíu tít chơi với nhau. Cả nhà cười cười, nói nói.
Và bạn biết không, cái khoản tiền mà tháng tới chồng tôi nói ấy........nó chẳng bao giờ xuất hiện. Nhưng mới chỉ nghe đến nó thôi, mà nó đã làm thay đổi hoàn toàn cả cuộc sống của gia đình nhỏ bé của tôi.
Khi nhận ra điều đấy, tôi đã khóc, khóc òa, khóc nức nở như một đứa trẻ. Tôi cảm thấy mình thật đáng thương. Tôi thương chồng, thương con, thương cho cái gia đình vỗn dĩ quá nhỏ bé này.
Tôi khóc vì , tôi thương bản thân vì đã để đồng tiền nó chi phối cảm xúc của mình, chi phối con người tôi, chi phối hạnh phúc trong gia đình tôi. Chồng tôi, con tôi không đáng bị như thế. Những giây phút bên cạnh họ tôi đều không biết trân trọng.
Khi viết ra câu chuyện này tôi đã không kiềm chế được cảm xúc. Mỗi câu mỗi chữ tôi đều rơi nước mắt.
P/S: Khi biết đến cuộc thi của em, chị đã không định tham gia. Vì chị chưa biết viết gì. Nhưng rồi sáng nay khi thức dậy, nhìn chồng nhìn con ngủ ngon lành trên giường , chị lại quyết định viết.
Em đang còn trẻ, mới 19 tuổi đúng không. Đây là những khoảng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời. Em còn nhiều ước mơ, hoài bão. Hãy sống hết mình vì những ước mơ đấy nhé. Hãy yêu thương, trân trọng những người thân, người bạn ngay cạnh mình. Quý trọng từng giây phút bên họ. Rồi trong cuộc sống sau này, em sẽ gặp những khó khăn trong cuộc sống. Khó khăn cơm áo gạo tiền. Nhưng đừng bao giờ để đồng tiền chi phối con người em, chi phối cảm xúc của em. Đừng như chị. Chị biết là khó nhưng hãy cố gắng nhé.
Word count: 714
Cảm ơn mọi người đã dành thời gian đọc bài của mình. Mong những bài dự thi sẽ đạt được giải thưởng xứng đáng.