ngày hôm ấy sau khi rời khỏi công ty, tôi không về sơn tây luôn mà lại bắt một chuyến xe đi ra đây, để ngắm nhìn mặt trời lặn.
hôm ấy là ngày kỉ niệm của chúng tôi. Cô ấy bỏ theo dõi tôi, gỡ bỏ hẹn hò đã từng đặt từ rất lâu, rồi lần lượt xoá bỏ những bài đăng viết về hai đứa. nói tóm lại, co ấy đang buông bỏ tôi một cách thật quyết liệt.
nhưng tại sao lại phải đợi mãi đến ngày hôm nay? hôm ấy tôi đã thắc mắc như thế. là do đến bây giờ cô mới buông bỏ được, hay cô chỉ muốn chọn một ngày đẹp nhất để biến mất?
tôi cứ đứng miên man suy nghĩ mãi như thế. ngắm nhìn mặt trời nhỏ bé kia đang từ bỏ việc chiếu sáng.