Mình sẽ nhớ những ngày này.
Khi mình cần nâng cấp xe để khi đạp tránh được chấn thương, nhưng mình không có đủ tiền.
Khi mình cận nặng hơn, mình chẳng nhìn thấy cái gì trên đường, thì mình không có đủ tiền để cắt kính.
Khi mình cần mua xe đẩy để phụ cho chiếc xe hai cẳng của mình, nhưng mình không có đủ tiền.
Bây giờ mình chẳng thể mua gì thêm.
Và mình thích ứng với những điều đó theo cách là,
Ừ thôi mình chả cần gì nữa :)).
Mình phải kiên nhẫn cho đến khi học thật giỏi.
Việc chờ đợi đến ngày mình giỏi, không đáng sợ dù biết chặng đường rất dài.
Điều đáng sợ hơn cả là, mỗi ngày đều phải rất kỷ luật để giữ cho sự học ấy không ngừng.
Thật sự khó khăn. Mình phải quay trở lại một cô bé ôn thi đại học chăm chỉ và hạnh phúc mình từng là.
Mà đôi khi việc bản thân tiến chậm thế này, đứng trước yêu cầu của bản thân, mình cảm thấy không tin tưởng. Nhưng ai cũng vậy thôi, vạn sự làm nên từ hàng triệu bước chân nhỏ. Phải kiên trì thôi.