Hi everyone, how was your weekend?
I'm currently a freelance photographer, and my main job right now is as a wedding photographer. We often live according to a certain standard of society that is to go to school, choose a job and go to work according to the profession that we have studied. Before I studied pharmacy, and after graduating, I worked as a pharmacy clerk. During that time I learned about photography and bought myself a camera so that I could take pictures of what I liked. Through the trips, I got acquainted with people who love photography as much as I do, and photography is what brings us together.
By 2018, I was no longer passionate about my job; the work revolves around a fixed space. And I decided to think about it, and wanted to be a photographer. I was a bit scared when I started and at that moment I thought: “my friends are all doing what they love and are really passionate about, why can't I? Then I put my fear into a corner, focused on the task at hand, and started making the first changes at work. When I first started my career, I was fortunate to have my relatives and friends who trusted and booked a wedding photography appointment. The weekend is always the time I spend on wedding photography.
In Vietnam, my country, when couples fall in love when they are about to get married. They will take wedding photos before the wedding day, to make wedding photo albums to keep later. And coming to this job, I always set a direction for myself. clearly understand “Focus Effect”, “Picture Drama”, “Subject Interaction”. And before working with a client, I usually have a form that is customer information form and it is very necessary for those who shoot wedding reportage. and on that ballot, there will be information. Like what do you like about my picture? Tell them briefly about the wedding they will organize and decorate, does it have any personal meaning, and fill in the form with the names of both parents. special characters and meaning to them. The characters they want must be in their image. How did they come together? love the other at any point. Are there any problems coming together? When all the problems of lighting and composition are so basic as for a photographer, these forms are one of many ways to research your subject.
And on the wedding day, I usually arrive 1 hour earlier than the wedding ceremony, so that I can shake hands with people around to get to know everyone. If we go on time, there is shyness, when we take out the camera to take a picture. and thanks to those flyers I was able to know the names of my father and mother so that I could be close to everyone and it was very good for my shoot. And in the family there will often be children, children often love to ask, if I answer 1 question, there will be 1 next question and they will get acquainted with me and be very naughty. So my experience is to stick to the subject of the photo taken today and those children, seeing my silence, will begin to get used to my presence. And besides the experience of working in wedding photography. I often hone my skills with street photography sessions.
Such shots, will help my perspective, and my interaction with the subject better day by day. For example, when I go to a fishing port to photograph fishermen at work, I usually take a walk around the fishing port, and get to know everyone and smile happily with everyone, until everyone gets used to the export. In my current situation, traveling and taking pictures will be more convenient and take more realistic photos. And during the pandemic, my work has been affected a lot, but it will also be a time to help me understand myself better and improve my skills. I have a few photos I took at my wedding with the permission of a client, and I'm very happy to be able to share my post with everyone through this article.
Thanks for reading my writing. Hope everyone has a great weekend with their families. See you next post
>xin chào mọi người .Bài viết hôm nay của tôi , sẽ chia sẽ về công việc của tôi . Hiện nay tôi đang làm một nhiếp ảnh gia tự do, và công việc chính hiện nay của tôi là một người chụp ảnh cưới . Chúng ta thường sống theo một quy chuẩn nhất định của xã hội đó là đi học, chọn một công việc và đi làm theo đúng ngành nghề mà mình đã học , trước đây tôi theo học ngành dược học, và sau khi ra trường , tôi làm một nhân viên bán thuốc tây .trong khoảng thời gian đó tôi đã tìm hiểu về nhiếp ảnh , và mua cho mình một máy ảnh , để có thể thỏa thích chụp lại những gì mình thích , và Qua những chuyến đi tôi làm quen được với những người cùng yêu thích nhiếp ảnh như tôi, và nhiếp ảnh là thứ kết nối chúng tôi lại với nhau. Đến 2018 thì tôi không còn đam mê với công việc bán thuốc tây của mình ; công việc chỉ xoay quanh trong một không gian cố định .và tôi đã quyết định nghĩ việc , và để làm một thợ chụp ảnh .Tôi đã có chút sợ hãi, khi bắt đầu và lúc đó tôi nghĩ: “Bạn bè của tôi đều làm công việc mà họ yêu thích và thực sự đam mê, tại sao tôi lại không thể? và tôi đã đặt sự sợ hãi vào một góc, tập trung vào nhiệm vụ trước mắt và bắt tay thực hiện những bước thay đổi đầu tiên trong công việc . Vơí nhiều năm dùng máy ảnh qua mỗi chuyến đi du lịch , tôi đã có một hành trang cho một khởi đầu mới . Khi mới bắt đầu với nghề , tôi may mắn được những người thân, và người bạn của mình . tin tưởng và đặt lịch chụp ảnh cưới . Ở việt nam đất nước tôi , khi những cặp yêu nhau khi sắp kết hôn .Họ sẽ đi chụp ảnh cưới trước ngày hôn lễ, để làm những album ảnh cưới để lưu giữ sau này . Và đến với công việc này tôi luôn đặt cho mình một định hướng . hiểu rõ “ Hiệu ứng tiêu cự”, “Kịch tính hình ảnh”, “ Tương tác chủ thể” . và trước khi làm việc với một khách hàng , tôi thường có một form là một phiếu lấy thông tin khách hàng và nó rất là cần thiết cho những ai chụp phóng sự cưới . và trong lá phiếu ấy sẽ có những thông tin. như là bạn thích hình ảnh tôi ở điểm nào? Hãy nói họ kể sơ về tiệc cưới mà họ sẽ tổ chức và trang trí , Nó có một concept mang ý nghĩa cá nhân nào không , và điền tên ba mẹ hai bên vào form. những nhân vật đặc biệt và ý nghĩa với họ. Những nhân vật mà họ muốn chắc chắn phải có trong hình ảnh của mình . Họ đến với nhau như thế nào . yêu người kia ở điểm nào. Đến với nhau có trắc trở gì không ? Khi tất cả vấn đề về ánh sáng và bố cục đã là những cái quá cơ bản như đối với một người chụp ảnh thì những Form này là một trong rất nhiều cách để research chủ thể của mình.
Và trong ngày cưới tôi thường đến sớm hơn lễ cưới 1 tiếng , để có thể bắt tay với mọi người xung quanh để làm quen với mọi người . nếu đi đúng giờ hơn , đều có sự ngại ngùng, khi chúng ta đưa máy ảnh ra để chụp . và nhờ những tờ thông tin đó tôi có thể biết tên ba và mẹ để có thể gần gũi với mọi người và rất tốt cho buổi chụp của tôi . Và trong gia đình thường sẽ có những đứa trẻ con , trẻ con thì thường rất thích hỏi , nếu tôi trả lời 1 câu thì sẽ có 1 câu hỏi tiếp theo và chúng nó sẽ làm quen với tôi và rất là nghịch ngợm . Nên kinh nghiệm của tôi là bám vào chủ thể nhân vật chụp ngày hôm nay và những đứa trẻ đó , khi thấy sự im lặng của tôi thì sẽ bắt đầu quen dần với sự có mặt của tôi . Và bên cạnh những kinh nghiệm làm việc chụp ảnh cưới . tôi thường trồi dồi thêm kỉ năng của bản thân bằng những buổi chụp ảnh đường phố đời thường . Những buổi chụp như vậy, sẽ giúp góc nhìn, và sự tương tác của tôi , với chủ thể tốt lên từng ngày. Ví dụ điển hình, khi đến một cảng cá để chụp ngư dân đang lao động , tôi thường đi dạo một vòng cảng cá , và làm quen với mọi người và cười vui vẻ với mọi người , đến khi mọi người đã quen dần với xuất hiện của tôi , thì việc đi lại và chụp ảnh sẽ thuận lợi và chụp những tấm ảnh chân thực hơn . Và trong thời gian dịch bệnh , công việc của tôi gặp nhiều ảnh hưởng nhưng nó cũng sẽ là thời gian giúp tôi hiểu rỏ bản thân mình hơn và trôi dồi thêm kỉ năng của bản thân . Tôi có một vài tấm ảnh tôi chụp cưới và đã được sự cho phép của khách hàng , Và tôi rất vui khi có thể chia sẽ qua bài viết của tôi đến với mọi người qua bài viết này .cảm ơn các bạn đã đọc bài viết . chúc mọi người có những ngày cuối tuần vui vẻ bên gia đình của mình . hẹn gặp lại bài viết sau