Bạn nhó nhà bao nhiêu khi sống xa nhà. Liệu chỉ có khi bạn gặp chuyện buồn bạn mới nhớ nhà. Nếu thế thì không tôt đúng không? Thật ra mình không biết đâu. Nhưng quả thật mình chỉ nhớ nhà khi mình gặp chuyện buồn. Mình biết mình rất tệ. Hôm nay mình đã say, mình nghe bài Hà Nội mùa hoa mình đã khóc nức nở. Đấy là cả tuổi trẻ và tuổi thơ của mình, mỗi mùa hoa lại để lại trong mình những kỷ niệm riêng, mùa hoa sữa là mùa mùa mình và anh bạn người Huế cùng nhau đi bộ quanh khu Ba Đình chỉ để tìm hoa sữa, rồi ngửi mùi thơm của nó. Tháng 6 mùa hoa sen, mình và lũ bạn cùng nhau đi hái sen về nhà cắm lọ, tháng 3 khi mình và chị bạn thân lượn lờ chợ hoa Quảng Bá vào ngày 8/3. Tất cả đều là những kỷ niệm của tuổi bồng bột, không biết mìn muốn gì, ngây thơ với sự đời.
Thật sự giờ chỉ ao ước được về nhà, ăn cơm mẹ nấu, không suy nghiz gì nhiều. Nhưng điều đó đâu có xảy ra dễ dàng đến vậy. Haha. Cho tôi xin môtk vé về tuổi thơ, please !!!!