Một mình đứng trước biển em ơi!
Nói gì đây trước ngàn con sóng vỗ
Biển bao la mênh mang nhiều nỗi nhớ
Và anh biết kể thế nào cho bờ cát cảm thông.
Nhìn biển khơi anh biết mình nhỏ bé
Giữa dòng đời lắm cạm bẫy chông gai
Nhưng em như muôn vàn con sóng
Cứ vỗ về bao bọc mãi không thôi.
Con sóng buồn vui, lúc dịu dàng, giận dữ.
Bờ cát dài vẫn đợi sóng từng cơn.
P/s: chỉ có biển mới hiểu thuyền đi đâu về đâu. Chỉ có thuyền mới rõ biển mênh mông nhường nào.!! Nhớ...