Chợt nghĩ về những người tôi từng quen biết, từng vì họ mà khó ngủ, mà rơi nước mắt. Có lúc nào đó họ cũng nghĩ về tôi, trọn vẹn. Khi hút một điếu thuốc, khi ngẩng mặt lên nhìn trăng, khi đi qua một con phố...
Có ai nghĩ về tôi, như tôi nghĩ về họ. Chỉ thương thôi không đòi hỏi gì, vì biết sẽ không thành, vì không dám/muốn ảnh hưởng quá nhiều về đời nhau. Lặng lẽ, từ xa.
Dắt xe về, đèn đường đổ bóng lên tường, lên vỉa hè.
Đơn côi và ảo diệu. Như một vở kịch dài.
Một cơn mê.
Bao giờ là cơn mơ mới...