Đây không phải là con đường của tôi. Nó chỉ là nơi tôi đi qua, tam dừng chân, chỉ là hơi lâu hơn xíu thôi, chỉ là khoảng gần 2 năm thôi mà. Đây cũng là con đường dạy tôi nhiều thứ, đau thương stress hơn tất cả con đường khác mà tôi đi qua trong suốt hơn 20 năm đầu đời. Tôi phải học cách thích nghi, học cách hòa hợp, học cách sống tích cực, học cách tập trung vào việc mà tôi quan tâm. Nơi mà sự quan tâm giả dối nhiều hơn là thât lòng. Nhưng nhìn lại tôi có nhiều hơn nếu như tôi không đi trên con đường này. Tôi gặp được tình yêu của tôi, tôi gặp được những người chị thật lòng thật sự, cho tôi động lực, dạy tôi cách hiểu lòng người, và sống độc lập.
Mỗi lần ngước nhìn những con đường tôi đi, tôi đều ao ước, ước gì cuộc sống của mình nó giống ai kia, được tự do, được trải nghiệm đúng như những gì tôi nên có và nên được hưởng. Vẫn còn một năm nữa cho con đường này. Vẫn cứ đi thôi, vì không thể quay lại, và hi vọng sau những gì phải trải qua thì có thể hưởng một cái kết có hậu.