Chile với mình là một lựa chọn không tồi nhưng cũng không thật sự xuất sắc trong chuyến đi Nam Mỹ. Ban đầu chọn Chile vì được free visa, đến lúc ở Chile thì kinh phí cũng không còn nhiều, nên thành ra 10 ngày ở Chile chỉ đơn giản là thời gian chờ để bay về Hàn Quốc. Chuỗi ký sự Chile sẽ chỉ là những trang nhật ký viết vội trong những ngày lang bạt nơi ấy.
Santiago - Không có thành phố nào là “chán phèo”
Lúc đầu thấy Chile chán chán vì cảm giác nó phát triển hơn hẳn so với mấy nước trước mình đi. Mình không cảm thấy ở Chile có cái cái bản sắc đậm đặc như Peru hay Bolivia. Peru vs Bolivia thì nhìn đâu cũng thấy văn hoá, lịch sử, không khí bản địa làm mình thích. Cảm giác thế. Còn nhìn Chile, mình chỉ thấy phát triển, pha trộn, thành ra đi Chile mà thấy “Tây” quá, k thấy chất Nam Mỹ.
Mà quen quen rồi cũng thấy không đến nỗi nào. 🙂
Chile nổi tiếng về rượu và cũng là vùng sản xuất rượu vang. Đến mấy công ty du lịch ngó nghiêng toàn thấy tour đi vườn nho. Thôi em không cần xem vườn nho. Em tự mua một chai về ngồi nhà uống. Tiền vườn nho em để đi Valparaiso chơi còn hơn.
Vì là vùng sản xuất rượu vang nên thành ra toàn vang chuẩn mà rẻ như cho. Lúc nào cũng nghĩ vang là đắt. Lớ ngớ ngó nghiêng, hỏi thử. Hoá ra rẻ hơn bữa ăn sáng. Yêu rồi nha. Đi xa xôi, có khi đây lại là nhà. Chile hợp phong thuỷ với mình phết =)))
Mấy hôm đến đây cứ toàn tiện cái gì ăn cái đấy. Toàn đồ Tây Tàu. Hôm nay quyết định tìm đúng chuẩn đồ Chile để ăn. Đọc rì viu thấy bảo cái chợ truyền thống toàn đồ ngon. Xem địa chỉ hoá ra ngay cạnh hostel. Thế là đi. Ngập tràn đồ ăn. Tự vả, đáng lẽ phải biết nơi này sớm hơn.
Bonus thêm cân dâu tây đầu mùa ngọt lịm nữa. Đúng kiểu được ăn được nói, còn được gói mang về.
Ăn uống no say xong nằm vắt lưỡi :))
07/04/2018
Vẫn là Santiago.