CHUYỆN ANH DA ĐEN
Cách đây vài hôm. Một anh bạn làm chung, mất lon nước ngọt. Hỏi nguyên phòng ăn, thì ai cũng đồng ý là tên Phi Châu da đen ăn cắp. Tôi hỏi lý do tại sao nghĩ là anh da đen ăn cắp, thì anh bạn tôi trả lời rằng, trước đây nó ăn cắp pizza, bị người ta bắt gặp.
Thật ra, tôi cũng không mấy ngạc nhiên, lúc mới vào làm, anh da đen mượn tôi $2, rồi quên luôn. Tôi nghĩ, chỉ có $2 không đáng...
Nhưng từ nay về sau, tên da đen sẽ mang tội ăn cắp, và người ta sẽ hết sức đề phòng. Vì lon nước ngọt $1.50 nó không từ, thì những thứ như iphone sức mấy nó bỏ qua.
Danh dự của hắn, giờ đây, chắc không quá $1.
Mà nói đâu xa, ngay cả trên đất VN, có lần anh Tàu sang VN du lịch bị bắt, vì ăn cắp nắp toilet.
Hình như, ở nước nghèo nào cũng vậy. Tâm hồn và suy nghĩ người ta đều cạn, chỉ muốn cạp những thứ trước mắt. Bất chấp liêm sỉ và lương tâm. Có phải vì vậy mà suốt đời họ vẫn nghèo.
Nghèo nên mới suy nghĩ cạn. Hay suy nghĩ cạn nên mãi nghèo. Cái vòng tròn ấy cứ quay mãi, nghèo từ đời này sang đời kia.
Dĩ nhiên, vẫn có luật bất quy tắc. Có những kẻ cướp cạn, rồi giàu. Có những kẻ, chụp giựt, rồi giàu. Vấn đề là, những cái giàu nhanh ấy, tồn tại được bao lâu. Liệu, con cái họ có thật sự hưởng được không.
Trong khi đó, những công ty lớn, người ta dự đoán, tính toán cho mười, hai mươi năm tới. Những bài học tự tiến thân (self improvement) cũng khuyên người ta nên lập chương trình dài hạng, năm hay mười năm tới.
Vậy, muốn thoát khỏi cái nghèo, chúng ta phải tập bỏ những suy nghĩ thiển cận. Hãy bắt đầu, vẽ cho mình một tương lai mới. Một tương lai, cho năm mười năm tới.
CHÚC CÁC BẠN THÀNH CÔNG