MỘT TRIỆU
Cách đây không lâu, tôi gởi cho lão một triệu, nhắn rằng, cho mấy bé mồ côi. Định bụng, vài tháng tới sẽ gởi 20 triệu, tiện giúp lão tạo cơ hội làm ăn.
Sau hai ngày, lão chụp hình hai đứa bé, bảo rằng, cần tiền để cho các cháu mua sách vở và đồng phục. Tôi mới hỏi lão, vậy một triệu tôi mới gởi đâu. Lão đáp, xài hết rồi, vì xe hư.
Chao ôi, mới được một triệu thì lại muốn táp thêm nhiều triệu nữa. Chút xíu nữa là tôi mất mẹ 20 triệu.
Một kẻ ăn mày mà đủ sống, thì suốt đời họ sẽ ăn mày.
Khốn nạn thay cho những kẻ sống chỉ biết lợi dụng, vì suốt đời chúng sẽ khổ, trong cái khôn vặt của mình.
Lòng tốt của người ta không tràn ra mãi mãi. Chỉ có kẻ ngu mới cõng những tên lợi dụng hoài.
Thay vì ý thức, người ta sẽ quý và biết ơn những kẻ giúp mình trong lúc khốn cùng. Và, cố gắng tìm đủ mọi cách để vươn ra khỏi cảnh khốn cùng đó. Oái ăm thay, họ không nghĩ được như vậy.
Kiếp người sinh ra rồi lớn lên, để gánh vác cho nhau. Không phải để người khác vác, trừ khi xác chết.
Xã hội nào, cũng có những xác chết đi lòng vòng, chờ chôn.