Hôm nay vô tình đọc được câu chuyện về 5 năm người lạ. Năm trước còn cạnh nhau, giờ nhắc đến nhau chỉ còn là một cái lắc đầu không biết, tất cả hoá người dưng.
Ngày này của năm trước, tôi ở một thành phố khác, để một kiểu tóc khác, đi trên một con đường khác, nghĩ trong đầu những sự việc khác, có những tâm tư khác và yêu một người khác.
Ai nói rằng đổi thay phải cần tới mười năm?
Giữa vạn người, gặp được nhau là do may mắn, bên nhau là do số mệnh, lúc xa nhau lại là do bản thân mình tự quyết. Đáng sợ bao nhiêu thứ tình yêu lâu năm mà không nên duyên phận. Đôi lúc đã ngỡ đây là bến bờ, rồi cuối cùng lại phải quay về điểm xuất phát một lần nữa. Đôi lúc yêu một người, cùng nhau trải qua những năm tháng tuổi trẻ, nhưng càng ở bên nhau, lại càng phát hiện ra con đường đến cuối cùng lại quá khó đi.
Đó là khi phải chấp nhận, rằng trên đời này đôi lúc chúng ta phải cúi đầu trước áp lực chỉ bởi chúng ta không cách nào chỉ sống vì bản thân mình. Chúng ta ai vì ai, ai làm khổ ai sau rồi cũng không quan trọng bằng bốn chữ “không có tương lai". Ở bên nhau là ấm áp, bên nhau cũng là dài lâu, xa nhau lại chẳng cần đến một lời cắt đứt. Yêu là vậy, nặng lòng là vậy, cuối cùng cũng chỉ là người dưng.
Hai kẻ mong đợi phút giây trùng phùng cuối cùng rồi cũng đã yêu thương người khác. Đong đếm làm gì ai dại dột hơn ai, khi mà nhìn lại tháng năm chỉ thấy toàn mất mát. Không còn muốn đôi co, chỉ muốn thể hiện là mình sống tốt. Để người hối hận sẽ chẳng phải là mình.
Giờ nỗi buồn vẫn lang thang và nỗi đau vẫn chưa nỡ rời cả hai mà bước. Nhưng rồi thời gian sẽ làm mọi thứ nguội lạnh và lòng người lãng quên đi. Hy vọng ở nơi xa, một sáng mai tỉnh dậy, 5 năm người lạ chẳng làm ta gợn lòng.
Ngày cuối tháng 3.
Ở một thành phố xa lạ nghĩ về một thành phố xa lạ khác.