Sau những chuyến bus đêm dài đằng đẵng đi dọc Nam Mỹ, không biết tự bao giờ mình thích ngắm đèn đường. Chống tay tựa cằm nhìn ra cửa sổ. Mắt mở hờ, khép nhẹ, đều đều chớp.
Bus đêm lao vun vút, mọi thứ vụt qua nhạt nhoà, chỉ thấy mỗi mình như chìm dần, lắng lại rồi thành bất động. Cứ như bị thôi miên vào những đốm vàng xa gần vụt qua ánh mắt.
Không buồn, không vui, cũng không biết suy nghĩ điều gì, tâm tư trôi về miền xa xôi nào chẳng rõ.
Dù là Chile, Bolivia hay ở quê hương mình, đâu đâu nhìn đèn đường cũng chỉ thấy hắt hiu, hoang hoải. Rong ruổi xa xôi, bỗng nhiên thấy nhớ nhà.
Khẽ buông rèm vì chẳng muốn mắt nhoè đi. Vặn to vollumn để tiếng nhạc neo lại chút tâm tư đi lạc.
🎶🎶🎶
Let me go home
I've had my run
Baby, I'm done
I gotta go home
Let me go home
It will all right
I'll be home tonight
I'm coming back home
🎶🎶🎶