Xem xong The Incredibles 2, lại nhớ nhất cảnh Mr. Incredible dùng cả thân mình chèn bánh xe để cản mũi khoan khổng lồ tiến vào tòa thị chính, khiến mình liên tưởng tới Ironman mất cả mask, chỉ còn mỗi bộ suit tả tơi bị Thanos xiên liên tục trên Titan hôm nào. Xót xa. Siêu anh hùng cũng chỉ là người thôi, dù có phi thường hơn một tí thì cũng không phải không thể tổn thương, không thể chết.
Mình, cũng như tất cả mọi người, xem The Incredibles 1 khi vẫn còn là 1 đứa trẻ. Sau 14 năm, chúng mình đều đã lớn cả rồi. Những vấn đề của các nhân vật, trước kia chúng mình không hiểu, nay đã tự mình trải nghiệm. Vật lộn giữa lý tưởng và thực tại, không cam tâm bỏ xuống đam mê nhưng bị cơm áo ghì sát đất, sự khủng khiếp của dư luận và những chiêu trò truyền thông... Cứ như là các nhà làm phim đã rất kiên nhẫn chờ khán giả của mình lớn lên để kể tiếp câu chuyện dang dở.
The Incredibles 2 là một bộ phim không thể chê điểm gì. Vấn đề có vẻ to nhất, ấy là nhân vật phản diện dễ đoán và động cơ hơi bị đơn giản quá, nhưng thế mới là hoạt hình, thế mới dành cho mọi lứa tuổi.
Cái hay của The Incredibles 2 còn nằm ở chỗ, mọi phân khúc khán giả đều sẽ tìm thấy sự hài lòng cho riêng mình. Trẻ con sẽ thích mê bé Jack - Jack và những màn nghịch ngợm của cậu bé anh. Người lớn thì sẽ gật gù với những lời thoại ngồn ngộn ẩn ý. Các bà mẹ nhìn thấy mình ở Elastigirl khi lo lắng cho gia đình lẫn khi hào hứng thể hiện bản thân ngoài xã hội nhưng không quên nhẹ giọng nịnh chồng. Các ông chồng hẳn quen thuộc với hình ảnh ông bố bất mãn và kiệt sức vì trông con và giúp vợ làm việc nhà. Và dù là đối tượng nào thì cũng sẽ chết mê với mọi pha hành động siêu ấn tượng chắc chẳng phim hoạt hình nào bằng, thậm chí có thể sánh ngang các phim live-action như Avengers.
Chắc phim sẽ có phần 3. Vì còn quá nhiều nhân tố bí ẩn có thể khai thác. Hi vọng lần tới sẽ không còn phải chờ tới 14 năm.