Khi tôi còn nhỏ , tôi là một cô gái sống khép kín . tôi luôn học một mình , chơi một mình , thế giới xung quanh của tôi toàn màu đen, mọi thứ trở nên như vậy một phần cũng do gia đình tôi . ông tôi kể khi tôi mới sinh ra tôi được dự đoán là một cô bé đáng yêu nhưng tiếc mỗi một điều tôi lại không thể lắng nghe mọi người nói . bố mẹ tôi họ cảm thấy rất buồn, họ cãi nhau suốt ngày vì tôi, vì cuộc sống và vì công việc của họ, rất áp lực nhưng trước mặt tôi họ luôn tỏ ra vui vẻ. nhưng cuộc sống không như mơ mà hôn nhân lại dựa trên sự đồng cảm và sẻ chia của hai người . số lần cãi nhau ngày càng nhiều rồi họ quyết định ly hôn khi tôi 7 tuổi , tôi nhớ mãi ngày ấy mưa lớn gió thổi mạnh bởi tôi thấy những chiếc lá bay rất nhiều, đó là ngày mà tôi không bao giờ muốn nhớ lại ," ngày mà họ bỏ tôi ở chợ, ngày ấy tôi chỉ là một đứa trẻ không nghe được gì mặc dù xung quanh có rất nhiều người nói chuyện với nhau...lúc đó tôi thấy lạc lõng vô cùng. tôi đợi mãi không thấy ai quay lại , tôi đã khóc òa lên và cả sau đó nước mắt tôi cứ rơi mãi. cuối cùng nội tôi cũng đến, nội đón tôi về, xoa đầu tôi và nói về với ông nhé, ông nuôi tôi kể từ ấy. còn về hai người kia mỗi người đã có cuộc sống riêng,bố thì lấy một người khác, ông ta chưa bao giờ hỏi han tôi lấy một lời còn mẹ tôi bà cặp kè hết người này đến người khác chỉ để xua đi sự chống vắng , trên danh nghĩa thì tôi ở với mẹ nhưng kể từ đó tôi chưa nói chuyện với bà lần nào , bà nghĩ chỉ cần cho tôi thật nhiều tiền tôi sẽ có cuộc sống tốt hơn, số tiền bà gửi ngày càng nhiều, nhưng tôi và nội chưa bao giờ động tới nó, nội toàn dùng những đồng lương hưu để nuôi tôi lớn. ở lớp tôi luôn sống khép mình, tôi không chia sẻ cho bất cứ ai về gia đình của tôi, tôi nghĩ chỉ cần mình im lặng thì mọi người sẽ không biết gì về tôi, nhưng rồi cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra" năm tôi học lớp 10 mọi chuyện cũng không thể dấu được nữa . cô chủ nhiệm giới thiệu học sinh mới và tôi không ngờ đó là Nam , thằng nhóc hàng xóm nhà tôi khi tôi còn bé. sau khi gia đình tôi tan vỡ cũng là lúc cậu ta chuyển đi nơi khác, cậu ta là một thằng nhóc đáng ghét, suốt ngày trêu chọc tôi nói tôi là một kẻ điếc. ngày bé tôi ngây thơ lắm chẳng biết gì , nghĩ gì nên không để ý tới những gì nó trêu , chớ trêu thay nó được xếp ngồi cạnh chỗ tôi, cả lớp xúm vào khi thấy nó xoa đầu tôi, rồi đến giờ ra chơi nó cứ bám lấy tôi và trêu tôi tiếp nhưng tôi vẫn im lặng cho dù tôi hiểu những gì nó nói . một thời gian sau mọi người đã biết hết về gia đình tôi chỉ vì một câu nói nhỡ mồm của nó " mày sống với bố hay với mẹ thế" à mà tao quên " bố mẹ mày ly hôn lâu rồi nhỉ, mọi người ồ lên và hỏi nó về gia đình tôi , tôi im lặng và không nói gì . cái thời cấp 3 của tôi gắn với nó, với sự trêu chọc của mọi người, tôi càng ngày càng thu mình hơn . có lần tôi đã nghĩ mình nên chết đi , mọi người sẽ không còn ai nhắc đến mình nữa và khi đó tôi đã nghĩ quẩn , tôi đã chuẩn bị rất nhiều thứ để chết , tôi về nhà và đóng kín cửa phòng tôi đã lấy dao tem cứa rất nhiều trên tay nhìn máu chảy mà tôi không có cảm giác đau chỉ cảm thấy thanh thản , tôi lịm đi , trước khi lịm đi tôi nghĩ tới nội và tôi muốn sống . cánh cửa đã mở ra và người bước vào là nội , nội ôm tôi và kêu cứu mọi người , tôi ngất đi và không còn biết gì nữa. khi tỉnh dậy người đầu tiên tôi nhìn thấy là nội , tôi òa lên và ôm nội khóc, phải tôi còn có nội dù mọi thứ xung quanh có quay lưng với tôi thì tôi vẫn còn có nội. tôi vừa khóc vừa nói nội ơi " con xin lỗi" con xin lỗi nội rất nhiều, nội ôm tôi và nói không sao đâu con, có nội đây rồi . tôi không đến lớp vài ngày, thấy tôi không đi học Nam đã tìm đến nhà và biết chuyện, cậu hớt hải chạy đến bệnh viện chỉ để gặp tôi . thấy tôi nhợt nhạt trên giường bệnh cậu mới thấy hậu quả của câu nói của mình có thể giết chết một con người, cậu ấy đã khóc : mày ơi tao xin lỗi , tao xin lỗi mày , tất cả là do tao, nội tôi cũng ở đó, tôi quay ra nhìn nội thấy ánh mắt hiền từ của nội tôi đã tha thứ cho nó. năm 17 tuổi của tôi trôi qua như vậy đó và sau này Nam và tôi trở thành bạn thân
các bạn ạ dù cả thế giới có quay lưng với bạn nhưng chỉ có người thân là không bao giờ bỏ rơi bạn, cuộc sống này đáng quý lắm hãy sống và làm những điều mình thích đừng giống như tôi định từ bỏ cuộc đời của mình một cách dễ dàng .
ngoài ra hãy tha thứ khi người đó biết nhận sai và xin lỗi bạn, cuộc sống còn rất nhiều thứ để bạn bận tâm nên đừng để câu nói của người khác ảnh hưởng đến bản thân mình
cảm ơn mọi người đã lắng nghe