Hôm nay là ngày 30/4 ngày nghỉ của cả nước, và là ngày mà những học sinh ,sinh viên chúng tôi lấy làm ngày họp lớp. Lớp cấp 3 chúng tôi cũng không ngoại lệ, 30/4 là ngày niêm yết của lớp chúng tôi, cứ đến ngày này hàng năm lớp chúng tôi sẽ tụ họp cùng nhau ăn uống, tiệc tùng, cùng nhau đi chơi .
3 năm rồi, chưa năm nào chúng tôi thất hẹn, chỉ là số lượng ngày một thay đổi, ngày một ít đi, cho đến ngày hôm nay , số lượng còn lại vẻn vẹn có " 2 người" là tôi và đứa bạn từ hồi mẹ còn bế ngửa .
Thông báo lên trang lớp một tin rất dài rằng họp lớp, rằng chọn địa điểm và cách liên hoan, cuối cùng hồi đáp lại chỉ là những thông báo "đã xem" hoặc những cmt hiếm hoi như "tao bận đi với lớp đại học rồi" , "để dịp khác nhé tao bận rồi",.... Thật buồn.
Cố gắng để thông cảm cho các cậu,lớn rồi, mỗi người có một cuộc sống có nỗi bận tâm riêng, bận việc riêng, chẳng thể cùng nhau mà lông nhông vui vẻ không lo nghĩ như hồi cấp 3, cấp 2 nữa.
Xốc lại tinh thần, thiết nghĩ "các cậu không đi chơi cùng chúng tớ thì chúng tớ tự đi chơi với nhau vậy" , thế là 2 đứa lôi nhau đi chơi ,chỉ có 2 đứa, chụp thật nhiều ảnh, lang thang khắp nơi cả một ngày . Buồn có ,vui có.
Cũng may vẫn có đứa bạn thân từ nhỏ còn chịu lang thang với mình, liệu một ngày nào đó, khi cả hai đã yên bề gia thất, công việc ổn định, liệu còn có thể cùng nhau ôn lại khoảnh khắc này không, Chẳng ai có thể biết được. Trân trọng phút giây này,, trân trọng những gì mình đang có, chính là việc tốt nhất nên làm của đời mỗi người.