Tôi nghe kể mùa mưa của từng vùng miền có "cá tính" khác nhau. Sài Gòn mưa theo giờ hành chính, đúng khung giờ đấy là mưa xối xả rồi cũng đúng giờ đấy là hết mưa, đều đặn mỗi ngày. Huế mưa dai và buồn. Đà Nẵng mưa kèm bão, Hà Nội mưa đến trễ hơn nhưng lớn và bất chợt.
Nhưng dù ở đâu nhịp sống đô thị vẫn hối hả khi gặp mưa thì bất ý, những cuộc hẹn bị hủy, gọi grab không có, đường trơn dễ ngã, giày đẹp không dám mang, tóc tai lúc nào cũng ướt. Ai đấy nếu không cau có nhăn nhó thì cũng bộ mặt hớt hã với mùa mưa.
Nhưng hãy nghĩ tới mặt tích cực của mưa. Mưa làm đường ít bụi và cây lá xanh tươi. Mưa làm nhiều người xa lạ cùng trưa mưa dưới mái hiên có dịp trò chuyện cùng nhau, nhờ đó mà cô gái văn phòng và cô bán bánh mì mới biết được là họ hay cùng đi chung một ngôi chùa, nên tự nhiên thân quen với nhau hơn.
Cũng có thể xem mưa là một khoảng lặng để lắng nghe mình và chăm sóc cho cảm xúc của mình tốt hơn.
Còn đối với tôi, mưa đến tâm trạng trầm lắng xuống, tôi lại làm bạn với trứng, bột, sữa. Hôm nay cũng mưa, và tôi tự nhủ phải trinh phục bằng được Taiwanese Castella Cheese Cake - một loại bánh bông lan nhân Phô mai.
Cái cốt bánh phải mềm, bông, xốp, đủ ẩm nhưng không được ướt. Vị phô mai ngậy mặn đọng lại nơi đầu lưỡi khiến bản thân cảm thấy ngất ngây!
Cho đến giờ Tôi vẫn chưa biết bản thân thích cái gì sâu sắc. Có một quãng thời gian tôi chỉ chăm chăm làm bánh, vì bánh trái mà giải tỏa, nhờ làm bánh mà quên hết muộn phiền, chỉ mong chờ hít mùi bánh nướng thơm lừng và đón chiếc bánh ra lò. Mỗi một công thức mới, một chiếc bánh được trinh phục, lòng tôi cảm thấy hả hê vui sướng vô cùng!
Hôm nay cũng vậy, lần đầu thử nghiệm công thức, tôi đã trinh phục được cô nàng bông lan có phần đỏng đảnh này!
Nguyên liệu bao gồm:
3 quả trứng
45gr bột mỳ
30gr đường
30ml dầu ăn hâm nóng
45ml sữa tươi hâm nóng
1 xíu vani
1 xíu muối
1 xíu cream of tarta (có thể thay thế bằng nước cốt chanh)
3 lát phô mai
Cách làm tôi đã quay lại Video, bạn có thể xem tại đây:
Một ngày mưa, nhâm nhi một miếng bánh, thêm ngụm trà và nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, mọi cảm xúc bỗng chốc trở nên trỗng rỗng, chỉ còn lại hồn ta bồng bềnh với hương bánh mà thôi!